Chí tử bất du (chương 7a)

Chương 7(a)

Lưu Hoành Sinh biết cha cậu ta có một bí mật.

Cái bí mật kia chính là hàng năm cha chung quy sẽ có một đoạn thời gian không ở nhà, ngay cả mẹ cũng không biết cha đến chỗ nào, hay là đi làm cái gì.

“ Dù sao ông ấy không phải xuất tường là được rồi.” Rõ ràng không biết cha đi đến nơi nào mà mẹ lại có thể dùng ngữ khí kiên định nói.

Vào năm hai cao trung năm đó, xuất phát từ tò mò, hắn trốn học theo dõi cha.

Cha đầu tiên là ngồi xe lửa, rồi mới thay đổi vài lần xe công cộng, đi vào một trấn nhỏ hẻo lánh, cha tựa hồ là tới gặp bằng hữu.

Lưu Hoành Sinh xa xa theo đuôi cha đến một tòa nhà lớn hai tầng lầu vẻ ngoài xưa cũ, cha còn chưa nhấn chuông, phía bên kia cánh cửa đã mở ra.

“ Ha ha, Cẩm Nghi, cậu tới rồi!” Mở cửa là một người đàn ông tuổi cùng cha không sai biệt lắm, xem biểu tình ông ta như đã cùng cha quen biết thật lâu. Lưu Hoành Sinh nghĩ, rất có thể cha hàng năm “mất tích”, vì đến gặp mặt người đàn ông này một lần đi.

Cha cũng lộ ra khuôn mặt tươi cười, đẩy kính mắt trên mũi hỏi: “Hàn Sanh, cậu làm sao nhanh như thế liền mở cửa?”

Người đàn ông được cha gọi là Hàn Sanh vò vò tóc cười cười, “Tiêu Hoằng ở lầu hai thấy cậu, cho nên tôi vội vàng xuống dưới mở cửa cho cậu a.”

“ Ác ác, vội vàng a? Không nghĩ tới tôi còn rất được hoan nghênh.” Cứ theo bọn họ hai người đối thoại, cảm tình của cha và Hàn Sanh tựa hồ tốt lắm.

Hàn Sanh cười ha ha: “Cậu có được hoan nghênh thêm nữa không phải cũng giống nhau đều sẽ bị Tiểu Du buộc gắt gao? Đúng rồi, Tiểu Du gần đây sống có tốt không? Còn có con của cậu như thế nào rồi? Thành tích có sa sút hay không? Bất quá giảm sút một chút nhưng thật ra không sao cả đi, hắn lần trước không phải thi đứng thứ chín toàn trường? Thật thông minh a! Hoàn toàn không giống với cậu đâu.”

“ Cái gì gọi là toàn không giống tôi? Cậu tên hỗn trướng này nói chuyện cũng quá khó nghe đi!” Hai tay cha nắm lại, hung hăng dúi lại dúi hai bên huyệt thái dương Hàn Sanh.

“ Đau đau đau đau đau!”

“ Đau đi đau đi đau đi? Thân thể cậu đau so ra kém tâm linh tôi đau!”

Nhìn trò khôi hài tựa như đứa con nít đánh nhau trước mắt này, Lưu Hoành Sinh bắt đầu có điểm hối hận chính mình vì cái gì phải đi theo dõi cha rồi.

“ Được rồi, hai người các cậu, mỗi năm gặp mặt đều nhất định phải nháo như vậy mới có thể vui vẻ sao?” Một gã thanh niên ước chừng hai mươi mấy tuổi tách hai người bọn họ ra, miệng tuy rằng nói lời kiểu như trách cứ, nhưng biểu tình thanh niên cũng lại phi thường nhiệt nhu.

Lưu Hoành Sinh luôn luôn cảm thấy chính mình bộ dạng không tệ, dù sao gien cha mẹ coi như tốt đẹp, trong mắt các cô gái tương đối được khen ngợi, nhưng sau khi nhìn thấy thanh niên, hắn không bao giờ cho rằng chính mình đẹp đẽ chỗ nào nữa.

Người kia hẳn là con lai đi? Đôi mắt màu lam, mũi cao mắt sâu mặt nhỏ, còn có một thân làn da trắng nõn đủ để cho nữ nhân phải ghen tị.

“ Tiêu Hoằng, Cẩm Nghi ăn hiếp mình!”

Hàn Sanh vừa nói, vừa trốn đến phía sau Tiêu Hoằng so với hắn nhỏ hơn mười tuổi, một màn này làm cho Lưu Hoành Sinh cảm thấy quá buồn cười.

Đối với Hàn Sanh một cái lão nam nhân hơn bốn mươi tuổi làm nũng như thế, Tiêu Hoằng tựa hồ không có một chút cảm xúc phản cảm, còn an ủi nhu nhu tóc hắn, mà Hàn Sanh cũng nheo mắt lại giống như rất vui vẻ.

Tiêu Hoằng hướng cha cười nói: “Đừng đứng ở bên ngoài, đi vào tâm sự thôi? Cùng con của cậu cùng nhau.”

Nghe vậy, Lưu Hoành Sinh hoảng sợ, không nghĩ tới hắn cư nhiên bị phát hiện. Cha cũng là rõ ràng sửng sốt, lập tức phục hồi tinh thần lại, ngạch bạo gân xanh quát: “Lưu, Hoành, Sinh! Con đi ra cho cha!”

Lại trốn ở đó nữa cũng không có nghĩa lý gì, hắn từ sau cột điện đi ra, nghênh hướng ông cha căm giận ngút trời.

“ Cha, tình cờ ác, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt ở chỗ này nha.” Hắn cứng ngắc cười chào hỏi, miệng nói câu lấy cớ ngốc nghếch ngay cả chính mình đều muốn phỉ nhổ.

Cha liếc trắng mắt, ánh mắt xuyên thấu qua thấu kính dường như là muốn cắn chết hắn vậy, “Con làm sao lại ở chỗ này? Trường học đâu? Con trốn học?”

Hắn ngây ngô cười vài tiếng, ý đồ lảng tránh cho qua, đáng tiếc cha xưa nay rõ ràng kỹ xảo này của hắn, ném qua “nhãn đao” rất có thông điệp đe dọa nếu ngươi không giải thích rõ ràng cũng đừng mong sống về nhà.

Lúc này, Tiêu Hoằng cười nói: “Cẩm Nghi, đều tiến vào nói chuyện đi, muốn giáo huấn đứa nhỏ cũng không cần thiết ở chỗ người đến người đi này giáo huấn.”

“ Đúng vậy, tục ngữ nói việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, hắc hắc, nhưng mà nếu Cẩm Nghi cậu có sở thích việc xấu trong nhà truyền ra ngoài thì cũng được thôi.” Hàn Sanh vẻ mặt trêu chọc.

Cha có thể là cảm thấy hai người bọn họ nói cũng đúng, cho nên một phen nhéo lỗ tai hắn, không nhìn hắn hô đau kéo hắn vào trong phòng.

Hàn Sanh không được tự nhiên ngồi vào sô-pha, ha ha cười nói: “Cẩm Nghi, cậu đừng bày ra một bộ mặt đáng sợ như vậy, không phải là trốn học sao? Tôi cũng không tin cậu không từng trốn a.”

Lưu Hoành Sinh cảm thấy Hàn Sanh nếu như nói là đang hoà giải, chẳng thà nói hắn thật sự cho rằng trốn học một chút cũng coi như không là cái gì.

Cha lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, “Hàn Sanh, cậu hẳn là biết tôi tức giận không chỉ là vì nó trốn học.”

Hàn Sanh ngẩn ra, lập tức giống như hiểu ra nói: “Thì ra cậu là đang lo lắng chuyện kia? Cẩm Nghi, tôi hiện tại mới phát hiện hóa ra cấu tạo dây thần kinh của cậu khá mỏng manh a.”

Cha rất là tức giận trả lời: “Nói nhảm, ai thần kinh cấu tạo không mỏng manh.”

Hàn Sanh hướng cha làm một cái mặt quỷ, “Nói nhảm, nghĩ cũng biết tôi không phải đang cùng cậu thảo luận vấn đề thần kinh cấu thành.”

Ngay tại lúc hai cái người trung niên tinh thần tuổi tác giảm sút vừa muốn sảo lên, Tiêu Hoằng pha trà đã đi tới, nghiêng đầu cười nói: “Cẩm Nghi, cái loại chuyện này không cần lo lắng đi? Bởi vì hắn là con cậu a.”

Nhìn Tiêu Hoằng tươi cười, cha thở dài một tiếng, khẽ cười nói: “Đã là bộ dạng già cả, còn như thế cá tính tùy tiện.”

Lưu Hoành Sinh nghe đến đầu đầy mờ mịt, hắn không rõ cha bọn họ trong miệng nói “chuyện kia”, “cái loại chuyện này” rốt cuộc là đang chỉ cái gì, cha hiển nhiên cũng không có hứng thú giải thích cho hắn, trái lại cùng Hàn Sanh tranh cãi lên.

“ Uống trà, có thể chứ?”

Một đạo trầm thấp thanh âm truyền vào trong tai Lưu Hoành Sinh, hắn vội vàng nói: “A, có thể, làm phiền anh.”

Tiêu Hoằng rót trà nóng hôi hổi vào cái chén trước bàn Lưu Hoành Sinh, nói: “Thật ngại trước mắt trong nhà không có đồ uống khác, người trẻ tuổi các cậu hẳn là không quá thích uống trà đi?”

“ Sẽ không, tôi tuy rằng rất ít uống, nhưng mà cũng sẽ không chán ghét.” Lưu Hoành Sinh khách khí nói, trong lòng buồn cười nghĩ bộ dáng Tiêu Hoằng thoạt nhìn bất quá cũng mới hai mươi mấy tuổi, miệng nói chuyện lại già dặn rất giống người đồng lứa với cha.

Hơn nữa không hiểu có phải do cuối thu hay không, khi Tiêu Hoằng tới gần hắn, hắn cảm giác có cỗ rét lạnh không ngừng lao tới.

Hắn thật cẩn thận uống một ngụm trà nóng, hỏi: “Xin hỏi các anh cùng cha tôi quen biết rất lâu sao?”

“ Ừ, thật lâu.” Tiêu Hoằng mỉm cười.

Hắn trầm ngâm nói: “Như vậy a… cha tôi hàng năm “mất tích”, đều là đến thăm hai người đi.” Tuy rằng kết ý dùng câu nghi vấn, nhưng trên thực tế hắn đã xác định đáp án.

Quả nhiên, Tiêu Hoằng gật đầu cười nói: “Hắn hàng năm đều đến đây cùng bồi chúng tôi tâm sự, có đôi khi cũng sẽ thuận tiện đem mẫu sách đến cho Hàn Sanh.”

Hàng năm lại đây cũng chỉ vì một hồi tâm sự? Loại chuyện này gọi điện thoại là có thể đi? Lưu Hoành Sinh cảm thấy cha hắn còn khá nhàm chán, không có việc gì tìm việc làm, nhưng lại khá hâm mộ, cha cùng hai người kia cảm tình nhất định chính là “bạn tri kỉ” trong miệng mọi người đi.

Nhưng mà… mẫu sách? Cái mẫu sách gì a?

“ Tiểu thuyết của Hàn Sanh đều là do Cẩm Nghi phụ trách, cũng là Cẩm Nghi làm cho cậu ấy từ một tay viết chơi trên mạng trở thành tác gia chuyên nghiệp.” Tiêu Hoằng giải thích.

Lưu Hoành Sinh không khỏi kinh ngạc, không nghĩ tới Hàn Sanh cư nhiên là cái tác gia, “Gì, chú ấy bút danh là gì? Từng viết sách nào a?”

Tiêu Hoằng từ giá sách lấy ra một quyển sách, cười khổ nói: “Tuy rằng Cẩm Nghi đều đặc biệt đem mẫu sách đến đây, nhưng mà Hàn Sanh không có thói quen lưu giữ sách của mình, cơ hồ đều đem sách này hạ giá bán rẻ đi, này vốn là một quyển duy nhất cậu ấy lưu lại… Bởi vì có ý nghĩa đặc biệt.”

Hắn tiếp nhận đến vừa thấy, kinh hô: “A, bản này trước đây tôi có xem qua, ở trong thư phòng của cha, dường như xuất bản mười mấy năm.”

Hàn Sanh đột nhiên chạy tới, vẻ mặt bị kích động hỏi: “Nha nha? Cậu xem qua a? Như thế nào? Xem được không?”

“ Dạ, là không tệ… Nhưng mà kết cục dường như không hợp lý nha.” Hắn nuốt nuốt nước miếng, có chút chần chờ nói: “Ở phía trước đem nam nhân vật chính miêu tả thành một người tính cách ác liệt, vì quyền thế có thể máu lạnh giết phụ nữ kia, nhưng là phía sau lúc phụ nữ kia tới “tìm” hắn, thời điểm muốn đem hắn cùng kéo tới địa ngục, hắn lại đột nhiên lĩnh ngộ ra hắn hóa ra yêu phụ nữ kia, khóc với cô ta nói hắn yêu nàng, rồi mới cam tâm tình nguyện bị cô ta kéo đi…”

Sắc mặt Hàn Sanh suy sụp xuống, thanh âm rầu rĩ nói: “Không hợp lý không hợp lý không hợp lý… Quả nhiên xoay chuyển rất cứng nhắc, khó trách bán không chạy…”

Cha cười nói: “Cũng không phải bán không chạy, ít nhất nhà xuất bản không có bị lỗ vốn, bằng không sách của cậu sao có thể vẫn xuất bản a.”

“ Cẩm Nghi, cậu đây là cái kiểu an ủi gì a?” Hàn Sanh sắc mặt càng thêm sầu muộn, tiếp theo hắn bỗng dưng giang hai tay ra.

===chap7 con’t===

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: