Cái gọi là ái tình 14

Chương 14

Từ Đằng Đào đưa Tần Tuấn tới chỗ hắn nói, thấy Tần Tuấn vẫn còn đi tiếp, y khóa xe đi theo phía sau.

“Không xa lắm, đi vài bước là đến.” Tần Tuấn nói, “Anh mau lái xe đi thôi, miễn cho trả hóa đơn phạt.”

Từ Đằng Đào cười với hắn, đi theo cạnh hắn.

Tần Tuấn lại bất đắc dĩ, quân tử chi danh của Từ Đằng Đào chưa bao giờ là giả, đành phải đi một nửa con phố rồi bước vào quán cà phê, đây là hắn cố ý vì không muốn để Từ Đằng Đào biết hắn sống ở đâu, cũng để cho Từ Đằng Đào biết rằng hắn đang lảng tránh, rõ ràng xe có thể chạy đến trước cửa hàng mới dừng lại.

Khi Tần Tuấn trở về ngoại thành thì căn dặn Uông Uông, vô luận ai tới hỏi thăm cũng không được nói hắn ở đâu, nhất là người kia, y mà còn tới, thì nói rằng không biết tôi đi đâu rồi.

Uông Uông nói, y là chủ nợ?

Tần Tuấn thở ra, người yêu cũ.

Người yêu? Uông Uông thương cảm vỗ vỗ vai hắn, nói, đã biết, yên tâm đi, Tần Tuấn đồng chí, ngựa tốt không ăn hồi đầu thảo, tôi kiên quyết đồng ý cậu không hòa hợp lần thứ hai với người đá cậu.

Tần Tuấn liếc mắt, lén lút chuồn ra ngoài từ cửa sau của quán cà phê.

Về đến nhà không được một tuần, Uông Uông gọi điện thoại tới oán giận: “Anh ta lại ngồi đến khi đóng cửa, vẫn còn không để yên, hại tôi không đành lòng đóng cửa trước giờ.”

Trước mặt Tần Tuấn hiện ra gương mặt ôn hòa của Từ Đằng Đào, quả thực không ai đành lòng mà đi cự tuyệt nụ cười chân thành ấy của y, không khỏi thở dài, tôi van cậu Uông Uông, “Cậu giúp tôi chịu đựng, kiên trì chính là thắng lợi.”

Uông Uông kiên trì đã nửa năm, cũng không có đạt được thắng lợi, ngược lại là Tần Tuấn nửa năm chưa đến thành phố, ở trong căn nhà ngoại thành mỗi ngày dựa vào mì gói mà sống thiếu chút nữa trở thành xác ướp, nếu như không phải nhờ có mấy trăm cái trứng gà ta của bác gái thôn bên và cái chợ nhỏ bên ngoài ngõ đưa tới rau dưa hắn tuyệt đối sẽ suy dinh dưỡng mà chết.

Tay nghề Tần Tuấn cực kỳ tệ hại, ngoại trừ mì gói ra cái gì cũng không biết làm, sống lại là ở cái nơi thanh vắng không bao nhiêu người sống này, tìm cái quán nhỏ ăn bát mì đều phải đi hơn tiếng đồng hồ, ngay cả cải thiện thức ăn cũng là một vấn đề khiến người ta đau đầu. Nửa năm trôi qua, Tần Tuấn cảm thấy mình không thể nào sống thế này nữa, không bao giờ có thể sống thế này nữa, kiên quyết dũng cảm bước đến thành phố vào một buổi sáng ánh dương tươi sáng.

Vào thành phố tìm chỗ lấp cho đầy cái bụng chẳng biết đã bị đói bao bữa, nghĩ bụng quán cà phê nọ cũng có một phần là của mình, hơn nửa năm nay không để ý tới quả không thể nào nói nổi, đành phải rẽ hướng cho đôi chân đang bước về phía bến xe, nhận mệnh mà đi về hướng quán cà phê.

Tới quán rồi, Tần Tuấn không kịp để Uông Uông khen hắn lại gầy thêm, nằm úp lên quầy bar hỏi cái kẻ bị địa chủ áp bức giống như Dương Bạch Lao rằng: “Địa chủ lão gia vẫn là phải buổi chiều mới đến nhỉ?”

Uông Uông khinh miệt, khinh bỉ, nhìn hắn một cái với tính chất cực kỳ vũ nhục, chỉ một ngón tay: “Đấy…”

Tần Tuấn quay đầu lại… Đành phải cười, chào hỏi, “Đằng Đào…”

* hồi đầu thảo: cỏ ở phía sau

* Dương Bạch Lao: Nhân vật trong bộ phim (mình tạm dịch) “Con gái Bạch Mao”. Dương Bạch Lao là hình tượng điển hình nông dân chưa thức tỉnh thế hệ trước dưới áp bức trường kỳ của giai cấp địa chủ phong kiến. Kết cục bi thảm của ông là sự vạch trần hữu lực và lên án huyết lệ đối với giai cấp địa chủ phong kiến vạn ác.

6 responses to this post.

  1. Ta là ta phục đức tính Kiên trì của Đ.Đ. Haizzz ai ko kiên nhẫn thì kẻ đó là người thua. Mà ta thấy ngay từ đầu TT đã thua đứt đuôi rồi. Còn một chương nữa là end để xem chương cuối Đ.Đ sẻ có hành động bất ngờ nào ko ^_^

    Trả lời

    • Hành động thì ko có nhưng mà có 1 câu nói làm tim rụng lả tả đó nha :X Nghe sướng lỗ tai lắm.
      P/s: chắc chắn là U.U tình báo cho Đ.Đ nên ảnh mới “kịp thời” như vậy a.

      Trả lời

  2. Chà nàng làm ta ham hố quá nha. Tối nay thức khuya xem chương cuối >_<~~

    Trả lời

  3. Posted by milô on 16.10.2011 at 9:49 chiều

    Sợ anh Đào luôn, đẹp trai ko bằng chai mặt đi. Còn một chương nữa thôi sao? Tiếc quá, mình thấy truyện còn có thể viết dài ra. Hai người dễ thương quá. Cặp Uông Uông cũng dễ thương nữa. Sau bộ này bạn tính làm bộ nào?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: