Ngân tích (tiết tử)

Đó là một buổi hoàng hôn cuối mùa thu, siết chặt ôm ấp, không có ngôn ngữ, ánh dương quang đem tư thế hai người bọn họ khóa thành vĩnh hằng.

(Đề ký)

Tiết tử

 

Tháng ba.

Tháng ba thảo trường ưng phi.

Tháng ba phong tranh mãn thiên.

Vừa nhắm mắt, dường như là có thể nhìn thấy khắp trời mưa cánh hoa, tiếp nhau bay lên, như mộng tựa ảo.

Trên mặt cỏ xanh biếc sức sống bừng bừng, hoa hướng dương sắc vàng nhìn không thấy đích, nghênh đón dương quang hiển lộ sức sống mạnh mẽ.

Một đám trẻ con ở trên mặt cỏ thi nhau thả diều giấy, trong đó có một cậu bé, mi thanh mục tú, trên má bên phải treo một cái lúm đồng tiền thật sâu, đặc biệt là đôi mắt sáng.

“Ai nha, đứt rồi…”

Cậu trai nhỏ có lúm đồng tiền đáng yêu hướng về phía diều giấy rơi xuống mà chạy đi, dần đuổi theo đến bụi rậm gần mép khe núi. Cây gai đỏ dày khắp phía dưới bụi rậm, liền như vách núi dựng thẳng.

Bàn tay nhỏ bé gắng sức đi lấy diều giấy giữa bụi rậm, thân thể dần dần nghiêng về trước… Ai biết bước tiếp theo bị trượt, “A…”

Cậu thất thanh kinh hô, vào lúc mắt thấy má nhỏ phấn nộn sắp bị cây gai nhọn cứng hủy hoại, một cánh tay hữu lực mạnh mẽ nắm chặt cổ áo cậu, thân thể nhẹ bẫng, liền bị người một nắm lôi về phía sau.

“Ô…”

Chính mình mặc dù một sợi tóc chẳng mất, nhưng nhìn bàn tay đối phương máu tươi đầm đìa, cùng với ngón út bị gai nhọn đâm kín không cách nào duỗi thẳng, cậu trai nhỏ không khỏi phóng thanh gào khóc.

Nước mắt trong suốt kìm không được một chuỗi dài rơi xuống. Dường như người bị đâm càng như là cậu, mặc dù khóc cực kỳ thê thảm, nhưng lúm đồng tiền thật sâu trên khuôn mặt vẫn là như ẩn như hiện.

“Đừng khóc.”

“Ô… Đều là em không tốt.”

Cậu trai nhỏ khóc lớn tiếng hơn nữa, tay bận chân loạn dùng khăn tay cầm máu, thế nhưng, khăn tay thoáng cái liền nhiễm đỏ. Thật nhiều thật nhiều máu… Nhất định rất đau rất đau… Anh ấy thế nào còn một khuôn mặt bộ dạng xem thường?

“Chuyện không liên quan cậu.” Nam sinh cao hơn cậu một nửa cái đầu nhàn nhạt nói.

“Ô… Thế nhưng… Thế nhưng nếu như trị không hết làm sao giờ? Vậy anh liền cưới không được lão bà.”

Càng nghĩ càng kinh khủng, cậu khóc được lớn tiếng hơn nữa.

“Tôi nói không chuyện liền không chuyện, ây cậu không cần lại khóc, ồn chết người!” Khẩu khí rất không kiên nhẫn.

“Nếu như thực sự trị không hết, em liền gả cho anh, làm cô dâu của anh, có được hay không?”

“Ngu ngốc! Cậu là nam sinh, thế nào có thể làm cô dâu?”

“Nam sinh vì cái gì không thể làm cô dâu?” Cậu nhóc càng nghĩ càng ủy khuất, hút hút ngượng ngùng rằng: “Người ta muốn làm cô dâu của anh rồi! Có được hay không vậy…”

“Cậu khóc như vậy cực kỳ xấu xí, coi chừng khóc nữa tôi sẽ không muốn cậu.” Nam sinh nọ không nhịn được xoay chân đi mất.

“Thực sự?”

Cậu trai nhỏ vội vàng lau sạch nước mắt của mình, nhăn nhó cái má nhỏ đã khóc đến đỏ bừng, cậu loạng choạng hướng theo bóng ảnh phía trước đuổi theo…

“Đợi em đã, đợi em đã… Là anh nói được đó, anh nhất định phải cưới em đó!”

“Được rồi được rồi, ồn chết mất…”

“Nhất định phải cưới em đó…”

Đồng âm từ trên mặt cỏ xa xăm truyền tới, nhàn nhạt lan ra.

Sắc vàng của ánh dương quang, đem thân ảnh hài hòa của hai cậu bé kéo ra vừa dài vừa nghiêng… Mạ lên một tầng sắc thái mỹ lệ như mộng huyễn.

Cơn gió dịu dàng, truyền tới tiếng trẻ vui tai.

“Lại là một năm ngày ba tháng ba, diều gió bay đầy trời…”

Advertisements

3 responses to this post.

  1. Cuối cùng nàng cũng chịu làm bộ này ta chờ lâu lắm rùi

    Phản hồi

  2. Nàng rất hợp dịch những bộ truyện lãng mạn nhẹ nhàng mà nội tâm nhỉ. Cám ơn nàng đã bỏ công sức hoàn những bộ hay thế này. Arigatou~ ♡

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: