Câu chuyện của một mỹ nhân ngư 3

Chương 3

Ngươi ngươi ngươi… Các ngươi là cá… cá… cá…

Tiểu Phương thực sự rất không có phẩm vị, lẽ ra hoàng tử nên thấy nhiều biết rộng, thế nào vẫn là thấy chúng ta như gặp quỷ mị?

Ta một phát túm áo tên hoàng tử này lên nói với hắn, ngươi nói không sai chúng ta chính là mỹ nhân ngư xem như tiểu tử ngươi gặp may hôm nay đụng tới chúng ta mới không có đi uy cá mập, còn có…

Ta dùng một ngón tay chỉ Tiểu Phương bên người đang chớp mắt sáng rỡ với hắn, nàng gọi Tiểu Phương là ân nhân cứu mạng của ngươi, vì báo đáp nàng ngươi phải hảo hảo cùng nàng đàm một hồi luyến ái không phải nàng không cưới mà nàng không phải ngươi không lấy chồng không cho ngươi đứng núi này trông núi nọ sớm ba chiều bốn giống như tên hoàng tử ngu xuẩn trong Nàng tiên cá, bằng không khi ngươi vứt bỏ nàng khỏi cần nàng động thủ, ta cũng sẽ lấy dao chọc vào trái tim ngươi, dùng máu của ngươi để hóa giải ma chú của nàng nghe hiểu chưa?

Nghe hiểu rõ rồi. Hoàng tử xanh cả mặt gật đầu.

Trẻ nhỏ dễ dạy. Ta thoả mãn buông tay, hướng Tiểu Phương gật đầu vung đuôi bơi về biển rộng.

Tối đó ta gối “Truyện cổ Andersen” của Tiểu Phương ngủ, cũng không biết thế nào nhưng vẫn ngủ không được, mãi cho đến bình minh mới mơ mơ màng màng ngủ gật, sau đó lại chẳng biết mơ thấy cái gì cư nhiên kinh ra một thân mồ hôi lạnh, giữa lúc ta thật không dễ dàng ngủ lại thì bị Tiểu Phương một phát kéo lên, hướng ngoài khơi bơi đi…

Ta nói ngươi thế nào không đi tìm mụ phù thủy, cắt tóc dài của ngươi cầm giọng nói của ngươi để đổi hai cái chân?

Tiểu Phương một chưởng đập qua đây nói, ngươi xem sách xem hồ đồ rồi đi, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt thời đại khoa học văn minh, ở đâu ra phù thủy ma chú? Ta nói thì ra là thế, vậy hai người các ngươi một đứa trên mặt đất một đứa ở trong biển cự ly xa khác loài luyến ái thực sự cực kì khổ cực nha. Tiểu Phương khóe mắt co giật nói, đàm cái rắm luyến ái! Ngày hôm qua ngươi một đi ta liền hướng hắn tỏ tình kết quả hắn đem ta cự tuyệt tại chỗ rồi.

Ta lấy làm kinh hãi, nói vì cái gì a ngươi ngoại trừ lớn lên béo một chút có thể ăn một chút bởi vì quanh năm suốt tháng nhuộm tóc làm cho vảy cá khô vàng ra, không có cái khuyết điểm gì nha.

Tiểu Phương vành mắt đỏ lên nói, hắn là hoàng tử không sai, hắn cũng không bài xích cự ly xa khác loài luyến ái, nhưng vấn đề là hắn không thích nữ nhân, chỉ, thích, nam, nhân, với lại, hắn đối với ngươi nhất, kiến, chung, tình!

Sét đánh giữa trời quang!

Ta dừng bước, thiếu chút nữa không có bởi vì thân thể mất thăng bằng mà chìm đến đáy biển. Má ơi ta đoán trúng khởi đầu, nhưng không có đoán đúng quá trình với kết cục, uổng công ta đọc sách thánh hiền nhiều năm như thế, trái lại cư nhiên ngay cả thế này cũng nhìn không ra!

Ta không muốn đi ta không muốn đi ta không muốn đi ta không muốn đi… Lần này xanh cả mặt chính là ta.

Ngươi phải muốn đi, là ngươi hại ta thất tình, để bồi thường ta ngươi dù cho bị ăn sạch lau hết cũng phải đi!

Ta liếc xéo một chuỗi trân châu mượt mà lóng lánh trên cổ Tiểu Phương nói, ngươi chính là vì chuỗi hạt này mới đem ta bán đi, Tiểu Phương khó có được đỏ mặt lên sau đó một cước đá lên cái mông ta, ta đã bị cái nữ nhân thấy lợi quên cá này một cước đá lên thuyền…

 ===con’t===

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: