Qua ngày 1 2 3

1

Cha mẹ Lí Tam là nông dân chân chất, khổ cực cầy cấy cả một năm cũng chỉ đổi được cái giá không bị đói chết. Chẳng có bao đồng tiền dư với cơm thịt để có thể cho Lí Tam đến học đường, mà con trai nhà nông cũng chả cần phải đi đọc sách làm chi, cứ chăm chỉ theo cha mẹ học nông sự, cũng may sau khi hai lão trăm năm, vẫn có thể tự mình đi kiếm cơm ăn.

Khi hài tử xung quanh cùng thầy giáo học tứ thư ngũ kinh, Lí Tam lại cùng cha mẹ gieo hạt, cày bừa, thu gặt, chữ không biết mấy con, nhiều nhất cũng chỉ biết đến mười con số còn đâu chỉ là lượng từ như cân như kí. Lí Tam cũng từng khóc nháo muốn đi học đường, cha mẹ Lí Tam chỉ có mắng cho một trận, quát: “Chúng ta là người cùng, không có quyền khóc, từ lúc vừa mở mắt, đã phải tự mình nỗ lực đi kiếm cơm ăn. Cơm đều ăn không no, đồ đều mặc không đủ ấm, ngươi còn có sức phí vào chuyện khóc lóc xa xỉ này? Đọc sách có tác dụng gì? Có thể làm ngươi ăn no cái bụng sao?”

Dần dần Lí Tam cũng không khóc đòi đến học đường nữa, cha mẹ Lí Tam cảm thấy mừng lắm, cảm thấy giờ đây Lí Tam rốt cuộc cũng thực sự hiểu chuyện rồi. Nhưng ai cũng không biết, Lí Tam là vì năm ngoái nhìn thấy cao trung tú tài Trương nhị ca dùng đầu bừa đào trộm khoai lang của Lâm gia mà ăn. Lúc đó Lí Tam nhìn Trương nhị ca mới thấu hiểu vì sao cha mẹ mình cứ nói đọc sách là không thể lấp đầy cái bụng. Bấy giờ Lí Tam cũng đã mười tuổi, hình ảnh đó mọc rễ trong lòng hắn, người đọc sách, đều là ăn không no cơm.

Năm ấy Lí Tam mười lăm, trong thôn phát trận dịch lớn, nháy mắt giảm mấy trăm dân, cha mẹ Lí Tam cứ như vậy đi mất. Cha mẹ Lí Tam trước khi chết đã nói với Lí Tam: “Con, đừng đau lòng. Chúng ta sống rất đau khổ, chết đi lại hay. Một mình con cũng phải qua ngày cho tốt.” Cho nên Lí Tam một mực không có khóc, sống khổ quá, chết đi có khi là kết cục tốt nhất. Trước đây ba con người qua ngày, ai cũng không từng no cơm, giờ còn mình hắn, có thể ăn no nê, mặc dù rất cô đơn.

Một mình qua ngày năm năm, Lí Tam cũng hai mươi rồi, bà mối trong thôn cũng bắt đầu rục rịch. Mặc dù Lí Tam là nông dân thế nhưng người rất trung thực, bề ngoài cương nghị cũng coi như anh tuấn, chỉ là lời không nhiều lắm, vẫn có cô nương thích. Dù sao ở trong thôn thực sự phú quý nhiều nhất cũng chỉ là ăn được thịt heo mà thôi. Bà mối ba ngày hai hôm tìm Lí Tam nói, Lí Tam lại vẫn là không muốn cưới dâu. Một người qua ngày mặc dù rất cô đơn, nhưng thực sự nhiều người xa lạ đến, Lí Tam nghĩ thế nào thì thấy quái gở thế ấy, hắn không thích.

Lí Tam nói với bà mối lời này, ngược lại bị người cười chê, nói thẳng Lí Tam thực đúng là thằng khờ, nếu cha mẹ hắn còn, hẳn sẽ vả mồm Lí Tam cái tội dám làm bọn họ cưới không được dâu, ôm không được cháu nội. Lí Tam nghĩ thầm, cha mẹ ta nếu như còn sống cũng sẽ không muốn ta cưới dâu, nhà chúng ta cùng, có thể ăn no cơm đã rất xa xỉ rồi, nào còn có ngân lượng đi cưới nàng dâu gì chứ.

Như thế, bà mối hai lần ba lượt bị Lí Tam từ chối, cũng quá lười nói. Nói thẳng với cô nương, Lí Tam ấy à, là người chẳng có phúc khí, yêm giúp ngươi tìm một gia đình tốt. Lời này truyền khắp đầu thôn cuối thôn, cuối cùng Lí Tam rốt cuộc dán lên nhãn “đoản mệnh”. Lí Tam nghe Lâm Đại sát vách nói chuyện này, cũng chỉ là cười cười.

Lí Tam nghĩ, cha mẹ qua đời sớm, một người sinh hoạt đến nay cũng chẳng dành dụm tiền bạc gì cho cam, bây giờ sống cũng chỉ là nuôi sống bản thân, thật cưới về nàng dâu, còn không phải giống Trương nhị ca nói cái gì mà “bần tiện phu thê bách sự ai” hay sao, ngày qua không xong, hai người đối mắt chưa biết chừng còn cãi lộn lên, giống như Lâm bá cùng Lâm tẩu sát vách đấy, có để cho người qua ngày không đây a? Chính mình cùng, cũng không thể để cô nương gia theo mình cùng.

Như vậy, lại qua ba cái thu, Lí Tam cũng hai mươi ba rồi, Lâm Đại sát vách đều đã ôm con trai, mà hắn thì vẫn đang lẻ bóng. Lâm Đại từng cười ghẹo hắn có phải muốn xuất gia làm hòa thượng hay không? Lí Tam vẫn chỉ cười nói thẳng không bản lĩnh cưới nàng dâu a. Hai mươi bốn năm ấy, cô nương trong thôn đều xuất giá hết cả, Lí Tam vẫn là quang côn.

Giờ đây Lí Tam hai mươi lăm, hắn bắt đầu nghĩ đến nàng dâu rồi, cũng dành dụm chút tiền, nhưng cô nương trong thôn đều gả hết trơn, hắn đành phải thỉnh bà mối đi thôn láng giềng hỏi, nhưng không ngờ thôn láng giềng cũng gả hết, lời không phúc khí năm ấy của bà mối nhưng cũng là vào chính năm ấy ứng nghiệm. Lí Tam cuối cùng đành phải bỏ cuộc, cưới cái nàng dâu cũng rắc rối như vậy, lại qua thôn kế tìm, tiền để dành cũng không đủ dùng.

Cưới không được nàng dâu, Lí Tam vẫn tinh thần sáng láng ra đồng, vừa một bước ra cửa liền đá đến thứ gì đó. Con mắt vừa nhìn, đúng là một người sống đang ngủ ở cửa nhà hắn, thuận chân đá thêm hai phát, người nọ y như cũ không có phản ứng gì, Lí Tam ngồi xổm xuống, đẩy đẩy hắn, nghe thấy người nọ thì thào nói một câu: “Đói quá…”

Lí Tam không còn cách nào, đành phải mang người vào nhà, cầm chén cháo chưa ăn xong của mình (kỳ thật cháo cũng chỉ là lẫn vài hạt gạo còn lại đều là nước mà thôi) đút cho người nọ, Lí Tam nghĩ có đồ uống rồi, không đến nỗi sẽ đói chết ở nhà mình, liền vội vàng xuất môn, hôm nay không ra đồng, ngày mai sẽ không có cơm ăn, đây là lời cha mẹ Lí Tam khi còn sống, mỗi ngày đều nói với Lí Tam.

2

Sắc trời dần tối, Lí Tam vác cái bừa mang sắc mặt mỏi mệt đi về nhà, thả cái bừa bên cửa, ngồi bên cạnh bàn gỗ trong nhà, nhìn căn phòng trống hoác, Lí Tam không khỏi thở dài một hơi. Hôm nay, bà mối lại nói, hắn mà còn không tìm dâu, cô nương thôn kia lại sắp gả hết. Ôi ~ hắn cũng muốn nàng dâu, chính là không bản lĩnh cưới.

Đương lúc Lí Tam khổ tâm vì chính mình có khi phải một người qua cả đời thì đột nhiên một tiếng “bịch”, Lí Tam giật mình tỉnh lại, chạy thẳng đến nơi phát ra âm thanh, thấy trong phòng mình có một người ngã ở dưới giường, Lí Tam bấy giờ mới nhớ tới sáng nay mình nhặt một người về. Đi lên phía trước muốn đỡ hắn lên giường, lại nghe thấy người nọ nói: “Đói…” Lí Tam bất đắc dĩ, sau khi an trí hắn xong, liền đi nhà bếp làm đồ ăn.

Lí Tam trở lại, trong tay bưng cháo khoai lang loãng lỏng bõng và vài cái bánh củ, hắn ngó trên giường, người nọ đúng là tỉnh rồi còn nhìn chòng chọc mình, Lí Tam không hiểu, ánh mắt người nọ cảnh giác sao giống con mèo vậy, thật giống tùy thời muốn cào bươm mặt mình ra.

“Sao ta lại ở đây?” Người nọ mở miệng nói chuyện, giọng khàn không chịu nổi lại còn rất nhỏ.

“Ngươi ngã trước cửa nhà yêm, yêm mang ngươi về, ngươi ăn không?” Vừa nói vừa đưa cháo khoai lang cho hắn.

“Cảm ơn…” Người nọ cầm bát qua liền chính là một trận lang thôn hổ yết.

Lí Tam nhìn mà choáng váng, người này thực là đói quá rồi, chẳng mấy chốc đã uống sạch trơn cháo khoai lang kỳ thật có phân nửa là của hắn, còn hỏi hắn còn nữa không?

“Không còn. Ngươi đều uống hết rồi.” Lí Tam chỉ đành ăn vài cái bánh củ an ủi cái bụng đói.

“Trên tay ngươi…” Người nọ nhìn bánh củ trên tay Lí Tam lộ ra khát vọng.

“Huầy, chỉ có thể cho ngươi một cái, yêm vẫn chưa ăn cơm chiều ni!” Lí Tam bây giờ thật cảm thấy mình mang một cái rắc rối trở về rồi.

“Cái này ta… Ta gọi Trần Lân Úc, ta… ta không có chỗ đi… Ta biết chữ… biết tính tiền… Ngươi có thể hay không… có thể hay không… thu lưu ta?” Nói xong lời, cả người thẹn đến Lí Tam chỉ thấy đỉnh đầu, mà không thấy mặt.

Lí Tam cảm thấy bất đắc dĩ, đã không cưới được nàng dâu, lại mang cái nam nhân trở về, còn là không biết làm nông sự.

“Yêm là nông dân, ngươi dù cho biết chữ đối với yêm cũng không ích gì.” Lí Tam nghĩ, mang người về dễ dàng, muốn bảo người đi thế nào khó như vậy…

Trần Lân Úc nghe thấy lời này đại khái cũng hiểu rõ ý tứ của Lí Tam rồi, nhưng… hắn không nơi nương tựa, còn là kẻ nho nghèo hèn, ngoại trừ biết chữ hiểu số ra, vai không thể gánh, tay không thể xách, ngay cả gã nông dân cũng so ra kém. Kể từ sau khi gia đạo sa sút, chỉ có thể dựa vào viết chữ kiếm chút tiền, còn bị yên hoa nữ tử lừa gạt, lưu lạc đến tận đây, cũng chỉ có thể đói chết. Càng nghĩ càng cảm thấy bản thân bi ai quá, Trần Lân Úc nhịn không được bắt đầu sụt sịt.

“Ai ~ ngươi đừng khóc a… Này này này…” Lí Tam thực sự cảm thấy phiền lòng, nếu thật đuổi hắn ra ngoài, hắn có phải lại sẽ ngã vào cửa nhà người khác giống như sáng nay hay không, vậy không phải yêm hại hắn?

“Ta… Ta biết đốt lửa nhóm cơm… Ngươi… ngươi thu lưu ta được không?” Trần Lân Úc ôm lấy hi vọng cuối cùng, đáng thương hề hề nhìn Lí Tam.

“… Ngươi lưu lại đi… Nhà yêm chỉ có một cái giường này…” Lí Tam thỏa hiệp rồi, người ngay cả “nhóm lửa thổi cơm” cũng nói sai, có thể đuổi hắn sao?

“Ta… ta không để tâm… Hay là ngươi… ngươi chú ý?” Dù sao hai đại nam nhân ngủ một giường, kẽo cà kẽo kẹt chung quy không được tự nhiên.

“Sẽ không… Ngươi ngủ đi…” Lí Tam nghĩ, nàng dâu không có, lại nhặt cái nam nhân trở về, để bà mối biết, cũng không biết sẽ nói gì…

“Ai… Mà này… Ngươi tên gì a?” Trần Lân Úc lúc này mới nhớ tới từ khi mở lời đến giờ, nông dân này cũng chưa có nói tên hắn.

“Yêm gọi Lí Tam.” Đẩy đẩy Trần Lân Úc vào bên trong, Lí Tam liền ngủ kề bên hắn.

Đừng nghĩ mãi chuyện tháo gỡ không được, đi ngủ sớm một chút, ngày mai ra đồng sớm một chút mới là chính sự. Lời này là năm ấy cha mẹ Lí Tam nói với Lí Tam khi hắn nháo muốn đi học đường. Giờ dùng ở đây, cũng phù hợp tâm tình Lí Tam lúc này.

3

Một đêm trôi qua, trời còn chưa sáng hẳn, Lí Tam đã dậy rửa mặt chải đầu.

Đêm qua ngủ rất không yên, tướng ngủ của Trần Lân Úc kia, thật khiến người hết lời nói nổi.

Cánh tay nọ, chân nọ, đầu nọ… Có thể bày trên người yêm đều bày lên, làm yêm bây giờ tay tê, ngực đau, chân bủn rủn.

Lí Tam bất đắc dĩ đi xuống nhà bếp, lại nghĩ tới hôm qua người nọ nói thêm biết nhóm lửa thổi cơm, còn ở trong phòng ngủ thiệt ngon, gọi sao cũng không tỉnh, làm Lí Tam thực sự cảm nhận được tâm tình “chỉ biết câm nín”.

Mọi việc dựa vào chính mình, ông trời mới thưởng ngươi cơm ăn. Đấy là lời cha mẹ Lí Tam thường xuyên nói với Lí Tam, mà bây giờ, Lí Tam quả thật là thực tiễn nó rồi.

Đốt lửa, nấu một nồi cháo vô cùng loãng, lại hấp vài cái bánh củ, bày một bàn, tiếp theo Lí Tam nhận mệnh đi về phòng đánh thức Trần Lân Úc.

“Tỉnh tỉnh…” Lí Tam cố đẩy Trần Lân Úc.

“Ưm…” Trần Lân Úc chớp chớp mắt mới hoàn toàn tỉnh dậy.

“Ăn cơm.” Lí Tam thấy Trần Lân Úc tỉnh rồi, bèn đi ra ngoài một mình.

Trần Lân Úc đi ra thì thấy Lí Tam một tay cầm bát một tay ăn bánh củ, lúc này mới nhớ tới những lời hôm qua mà mình đã nói để có thể ở lại.

“Ta… ta đã lâu lắm không được ngon giấc… Trưa nay… ta nhất định chuẩn bị tốt cơm!” Trần Lân Úc cảm thấy vô cùng ngượng lập tức thành khẩn thề thốt vỗ ngực bảo chứng.

“Trưa không cần, yêm mang vài cái bánh củ đi là đủ, trưa yêm sẽ không về, ngươi đói, tìm Lâm bá sát vách, chực cơm ăn đi, ông ấy rất hiếu khách, đừng ngại.” Lí Tam nói xong phủi phủi tay, cầm vài cái bánh củ với cái bừa liền muốn đi ra đồng.

“Vậy ngươi mấy giờ trở về a? Ta chuẩn bị cơm chiều cho ngươi ăn nhé?” Trần Lân Úc nhìn Lí Tam cầm đồ muốn đi, vội vàng chạy qua hỏi với theo.

“Mặt trời lặn.” Lí Tam cũng không quay đầu mà đi ra đồng, thời gian hôm nay muộn hơn hôm qua một khắc, điều này khiến cho người luôn luôn quy luật như Lí Tam có chút không thích ứng.

“… Mặt trời lặn là mấy giờ a?” Trần Lân Úc cảm thấy mình thật giống như bị Lí Tam đùa bỡn một phen.

Cùng lúc Trần Lân Úc đang phát ngây, Lâm Đại sát vách vừa vặn ra cửa định ra đồng, thì thấy một nam nhân đứng ở cửa nhà Lí Tam nhìn Lí Tam xuất môn.

“Keng ~” này là tiếng vật nặng rơi.

Trần Lân Úc quay đầu vừa nhìn, chỉ thấy một gã nông dân ăn vận kiểu thanh niên chạy vào nhà mình, còn la: “Cha ~ trong nhà Lí Tam xuất hiện một nam nhân ~ một nam nhân a…”

Trần Lân Úc không còn lời nào để nói.

6 responses to this post.

  1. khổ thân bạn Lí Tam😀 đúng kiểu 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng đây😀 2 bạn thỏ ở với nhau, ko thể tưởng được sau này… thế nào *đầu óc đen tối * =]]]

    Trả lời

  2. Posted by lieukhucthanhca on 10.08.2012 at 10:39 chiều

    “Chúng ta là người cùng, không có quyền khóc, từ lúc vừa mở mắt, đã phải tự mình nỗ lực đi kiếm cơm ăn. Cơm đều ăn không no, đồ đều mặc không đủ ấm, ngươi còn có sức phí vào chuyện khóc lóc xa xỉ này? Đọc sách có tác dụng gì? Có thể làm ngươi ăn no cái bụng sao?”

    Nghe mà buồn não cả ruột, tự nhiên nhớ bác Lỗ Tấn quá

    Trả lời

  3. Bạn ơi,[yên hoa nữ tử] trong đoạn, “Kể từ sau khi gia đạo sa sút, chỉ có thể dựa vào viết chữ kiếm chút tiền, còn bị yên hoa nữ tử lừa gạt, lưu lạc đến tận đây, cũng chỉ có thể đói chết. “, được hiểu như thế nào vậy bạn.
    Tự nhiên trong đầu hiện lên 4 chữ Lê hoa yên vũ. Hic

    Trả lời

  4. có khi nào mà đốt lửa nhóm cơm thành đốt lửa cháy nhà hông? (>﹏<)

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: