Ngủ ngon, Paris – Cận Sắc Ivy (giới thiệu)

Ngủ ngon, Paris

Tên gốc: Vãn an, Ba Lê

Tác giả: Cận Sắc Ivy

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, ấm áp văn, nhẹ nhõm hướng, 1v1, HE.

Độ dài: 53 chương và 3 phiên ngoại, kịch truyền thanh

Dịch: Tiểu Diệp Thảo

– Bản dịch không mang mục đích thương mại và không có sự đồng ý của tác giả.

– Không mang ra khỏi blog này.

 —

Nội dung giới thiệu vắn tắt

Tác giả:

Đây là một câu chuyện về hỗn huyết mỹ công x đại học giảng viên thụ.

Trong đó sẽ nghịch thuật cuộc sống thời đại học của hai người, cho nên một bộ phận trong đó sẽ là vườn trường hướng.

Đây có lẽ xem như là ít được hoan nghênh rồi, bởi vì có vẻ mọi người đều khá cảm thấy hứng thú đối với tình yêu công sở các loại. >_<

Chẳng qua vẫn là muốn hoàn thành tác phẩm này thật tốt, bởi vì mong muốn một câu chuyện khá là chân thực.

Ta chính là văn án vô năng…

Nói xàm không nói nhiều nữa, xem văn đi.

Tiết tử

Tác gia internet gọi Chu Minh kia đỏ rồi, bởi vì một quyển tiểu thuyết tên “Ngủ ngon, Paris”.

Nhưng mà, không ký tên bán, không lên TV, không tiếp phỏng vấn… Những điều đó, đều khiến cho anh ta giống như sự mê hoặc không thể phỏng đoán. Tuổi tác, tướng mạo, tất cả thông tin về thân thế, đều không thể nào biết được. Thông tin duy nhất về tác gia thần bí này là, giới tính: nam.

Mà khi mọi người cầm “Ngủ ngon, Paris” đọc, không ai có thể ngờ rằng, vị tác gia internet kia kì thực chính là một giảng viên đại học danh phù kỳ thực, sáng tác đối với anh ta chẳng qua chỉ là nghề tay trái mà thôi. Mà Chu Minh, kỳ thực cũng không phải là tên thật của anh ta.

“Đó là Paris, là một thành phố bồng bềnh mà không chìm đắm. Nó tọa lạc ở phía bắc nước Pháp, mùa đông sẽ có chút lạnh. Trước khi đến nơi này, tôi từng đọc một ít văn tự có liên quan đến nó. Trong một vài miêu tả, nó vô cùng mỹ lệ, nghìn vạn người hướng tới nó. Nhưng đối với tôi mà nói, nó dường như mang ý nghĩa khác, không chỉ có giới hạn trong phong cảnh đại lộ Champs Elysees, hay là tháp sắt Paris mà thôi.

Có đôi khi nghĩ về nó, cảm thấy yêu nó, có lúc lại cảm thấy hận. Lúc đầu, tôi không thể hiểu được những tâm tình thiên kì bách quái này, về sau, tôi bất chợt hiểu ra. Bởi vì nơi đó có người quan trọng. Cho nên những khi cô đơn, luôn là nhớ tới Paris.”

            —— đoạn trích từ “Ngủ ngon, Paris”

* danh phù kỳ thực: tên cũng như người, danh tiếng là thật

***

Tiểu Diệp Thảo:

Mình đã quay lại, nhưng lợi hại sợ rằng đã giảm mất phân nửa… =((

Nhưng mà câu chuyện lãng mạn sắp tới này sẽ bù đắp tất cả. ~≥▽≤)/~

.

Vốn dĩ mình là không thích đọc thể loại đam mỹ có yếu tố phương tây, vì cảm thấy văn phong của Trung mà viết truyện tây phương có vẻ không hợp – cứ như râu ông A cắm cằm bà B, mà mình yêu văn học phương tây với nét riêng đặc biệt của nó, cho nên xưa giờ không đọc thể loại đam mỹ này, chỉ mới thấy những truyện có nhan đề hoặc tên nhân vật phương tây là mình sẽ mau mau bỏ qua.

Nhưng truyện này nó không phải kiểu như vậy, mặc dù cái tên thì “đậm chất”, nhưng cốt truyện là các nhân vật và văn phong Trung Quốc. Mới đầu đọc tựa thì hơi cự nự, nhưng vì không hiểu sao cứ có cảm giác kì lạ đối với nó mà vẫn kiên trì hơn một chút.

Trước đây chọn truyện đều tùy do duyên, cho dù hay nhưng vẫn không làm, bởi vì không có cảm xúc đặc biệt với nó, một cảm giác khó diễn tả, từ gần đúng nhất chắc là “thân thiết”. Cho nên, đã có một câu chuyện lấn quấn con chuột thế này, tự nhiên không thể xem thường. Khi đọc tiết tử và một số đoạn cảm thấy thích rồi, nhưng bởi vì cái tên cứ gợi gợi thể loại… nên là cứ vùng vằng mãi không đọc.

Hơn nữa, với một quyển truyện có tựa đề liên quan đến nước Pháp lãng mạn như vậy, mình muốn dùng một tâm trạng tốt nhất để chăm chú đọc nó, không thể mang chút cự nự, phải là “ngươi tình ta nguyện”.

Cho đến một buổi chạng vạng khá có “bầu không khí” nọ, sau khi đã chầm chậm đọc, cẩn thận đọc… Mình nghĩ, một câu chuyện nhẹ nhàng như hương café ngọt ngào ấm nóng thế này, mình sẽ rất rất tiếc nếu như lỡ bỏ qua nó.

***

Câu chuyện mang đến những nhịp điệu lãng mạn ngắt quãng mà dai dẳng, một mối tình không mang chút giấu diếm dối lừa nào, đến thật bỗng nhiên, thản thành (bình thản chân thành), từng giọt từng giọt cảm tình đọng lại trong trái tim hai con người khiến họ không muốn xa rời…

Nếu như phải yêu. Một đời một kiếp chỉ cần một người để yêu là đủ.

Đó là một chàng trai Hoa kiều đến từ kinh đô hoa lệ của nước Pháp, mang trong mình một nửa dòng máu của con người Pháp tự do cởi mở trong việc bày tỏ tình yêu. Anh ta trẻ trung rạng rỡ thu hút, nhưng có đôi khi hành xử như con nít vậy… Bằng ngôn ngữ lãng mạn, ánh mắt thâm tình và trái tim chân thành của mình, với vài mánh khóe nho nhỏ, đã tuyệt không chút ngại ngần mau chóng đến bên đối tượng, giữ lấy cho riêng mình, và ở mãi bên người đó.

“M’aimes-tu?” (Bạn yêu tôi sao?)

Je t’aime vraiment. Toujours (Tôi thực lòng yêu bạn, cho đến vĩnh viễn.)

Đó là một chàng trai thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ, tính cách trầm lặng, sạch sẽ đơn thuần. Chàng trai đó rất thích yên tĩnh, thích đọc sách, thích viết văn, thích chụp ảnh, thích suy ngẫm nhiều hơn là đối thoại. Một anh chàng có thiên phú ngoại ngữ, thông minh điềm đạm, nhưng trong chuyện tình cảm thì lại “đầu gỗ” + bất giải phong tình vô cùng… Cho nên, vừa cam tâm tình nguyện, vừa rơi vào lưới tình một cách lơ ngơ…

Ich warte immer auf dich. (Tôi vẫn mãi đợi chờ bạn.)

Goodnight, Paris. Goodnight, Vincent. (Ngủ ngon, Paris. Ngủ ngon, Vincent.)

.

Ngủ ngon nhé, hai trái tim tương tư ngay cả những khi đang ở cạnh nhau.

Nếu như bạn có sở thích về đam mỹ giống như mình, thì hãy cùng nhau đọc nó đi thôi, mặc dù vì đôi mắt “yếu ớt” này có lẽ tốc độ sẽ chậm chạp, nhưng mà câu chuyện cũng không có tình tiết gì cẩu huyết để phải kể vội, nó rất bình thường/tĩnh/đạm, có điều mình đã mê luyến nó thật sâu…

***

Trích từ “Ngủ ngon, Paris”:

“Đã từng đọc được một câu thế này: Trên đời này luôn có hai con người đã được an bài rồi. Mà khi người kia xuất hiện, bạn sẽ biết, sẽ biết chính là người đó.

Lúc đầu tôi không tin, cười nhạt, nhưng sau này tôi tin, bởi vì quả thật chính vào lúc gặp gỡ, trong lòng xác thực sẽ có chấn động, như là mệnh.”

“Lúc đó tôi thật khờ dại, không biết những điều đó đều là cậu làm trò mà thôi. Ngày sau nói đến, cậu đắc ý bảo rằng tôi là bị cậu gạt vào, tôi cũng chỉ là lắc đầu, phàm nếu như không phải cam nguyện, lại làm sao có thể đi đến hôm nay.”

“Bạn đã từng yêu một người ở nơi xa xôi hay chưa? Người đó cho tới bây giờ cũng chưa từng khiến bạn tuyệt vọng, là dũng khí và sức mạnh để bạn tiếp tục tiếp tục sống. Anh ta vĩnh viễn là trẻ tuổi, mỹ hảo, hào quang vạn trượng, anh ta vĩnh viễn ở nơi đó, giống như là tín ngưỡng vậy.”

“Rõ ràng đã đem người khóa tại trên đất mộng, kinh thư nhật nguyệt, phấn đại xuân thu. Người nhưng lại bay qua quan lĩnh, đuổi kịp tháng năm chưa muộn, đến trước mặt ta.

Trong hai năm liều mạng hoàn thành khóa học ba năm, một lòng nghĩ trở về. Tôi hỏi nguyên do, người nọ trẻ con đáp: Nơi có cậu, mới là nhà.”

“Nhiều năm trước, hắn từng nói: “Trong lòng cậu có điều gì không vui, có ủy khuất, hãy nói hết với mình. Cậu nói ra hết rồi, mình cũng sẽ không quá mức sầu lo nữa, mình chỉ là muốn cùng cậu chia sẻ tất cả. Nếu như chỉ những tâm sự kia của cậu mà mình cũng không thể chia sẻ, còn nói cái gì yêu cậu đây?”

“Hai người cùng một chỗ sinh hoạt, va chạm là không thể tránh được. Người có đôi khi ấu trĩ mà không thể nói lý, thường dành cho người quan trọng nhất của mình thương tổn sâu nhất. Hiểu lầm không hề đáng sợ, đáng sợ chính là đều tự ôm cái tôi để mặc cho hiểu lầm thành lớn cũng không đi giải quyết.”

“Hắn cúi đầu nhìn xem Thịnh Minh đang ngửa mặt nằm, dừng một hồi rồi nghiêm túc lại biểu tình nói: “Kỳ thực… có cậu rồi, mình cái gì cũng không thiếu, tâm lại ngang tàng cũng biết phải cự tuyệt.”

“Bonne nuit Paris. Ngủ ngon, Paris.

Bonne nuit Vincent. Ngủ ngon, Châu Tử Bùi.”

* Ghi chú:

Về tên nhân vật Châu Tử Bùi:

Trước tiên, xin thành thật xin lỗi tác giả, Cận Sắc đại nhân, vì tên nhân vật có chút sai khác. Nguyên văn tên là Trâu Tử Bùi, ko phải con trâu, là nước Trâu. Nhưng khi mình đọc truyện này, vì cái tên mà đã ko nén được cười, nhất là một số đoạn gọi “ba Trâu”, “mẹ Trâu” nghe rất kì kì, có ảnh hưởng đến phong cách lãng mạn, cho nên mình mạn phép đọc trại đi một chữ, gọi Châu Tử Bùi.

Mong mọi người thông cảm về chút thay đổi này.

                        |
                        |
                        E
                       EEE
                      EEEEE
                      EEEEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                       EEE
                      eEEEe
                      EEEEE
                      EEEEE
                     eEEEEEe
                     EEEeEEE
                    eEEEEEEEe
                   EEEEE EEEEE
                  eEEEE   EEEEe
                 EEEEEE   EEEEEE
                EEEEEE     EEEEEE
               EEEEEEE     EEEEEEE
              eEEEEEEE     EEEEEEEe
             eEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEe
             EEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE
            eEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEe
           EEEEEEEEE         EEEEEEEEE
          eEEEEEEEE           EEEEEEEEe
         EEEEEEEEE             EEEEEEEEE
        eEEEEEEEEE             EEEEEEEEEe  
       EEEEEEEEEEE             EEEEEEEEEEE Je t’aime vraiment. Toujours
Advertisements

18 responses to this post.

  1. chờ đợi bạn come back, thật sự là truyện nào mà bạn làm mình cũng đều rất thích, nhưng vì lười mà ngại nên ít khi comment

    Phản hồi

  2. Chào mừng trở lại * ôm ôm* Nay thấy thư nhắc trong yhmail, miệng ko kìm được ngoác ra cười khi thấy Thảo trở lại :d Mắt đã nhìn thấy bình thường chưa vậy Thảo? Mình cũng bị cận nè 😀 chắc sau này cũng sẽ chữa. Đeo mãi kính thấy khó chịu lắm. Nhắc đến việc mổ chữa cận thị, mình chợt nhớ về ông anh họ của mình 😀 Ông ý cũng mổ chữa cận hơn 2 năm rồi mà mình lần nào gặp ông ấy cũng hỏi “Anh ko đeo kính à? ” :]] Có chuyện mới nữa nè *mắt trái tim* mừng quá đi 😀 LẠi cùng chờ đợi để đi qua những câu chuyện ấm áp nữa với Thảo nào :d g9:x

    Phản hồi

    • Hi hi, chào hien 😀 mắt thấy rồi, tuy cũng ko được khỏe lắm, nhưng xài vừa phải cũng ko sao. Chữa thì phải thu xếp nhanh nhanh trước khi nó quá nặng nha, khoảng dưới 4 diop, chứ đeo kính dễ gặp chuyện ngoài ý muốn lắm. Ồ, vậy ông anh hien giờ mắt tốt ko vậy?

      Truyện này là đọc từ từ, dần dần cái ko khí lãng mạn mới xuất hiện, mới thấm vô người. Đọc xong giờ sao tự dưng khoái tháp eiffel quá… :X Mình sẽ ra chap 1 sớm, đang phân vân cách gọi nhân vật, 2 đứa đều kêu “hắn” sợ đọc loạn não luôn 😉

      Phản hồi

  3. Em chờ a~ ngọt quá

    Phản hồi

  4. Posted by rimikio90 on 02.10.2012 at 4:43 chiều

    aaaaaaaaaaaa
    người đã trở lại
    *ôm ôm*

    Phản hồi

  5. Posted by passenger on 25.01.2013 at 5:33 chiều

    Truyện nào của bạn mình cũng thích cả, tiểu Thảo vẫn luôn lợi hại mà :”>

    Phản hồi

  6. Posted by rimikio90 on 29.01.2013 at 9:02 sáng

    đã đọc xong “Ngủ ngon Paris” bây giờ mới cm cho bạn.
    mình ko tin cái gọi là mãi mãi,
    nhưng nhìn thấy 2 người thì mình vẫn còn hy vọng vào ” 1 đời 1 kiếp”.
    cảm ơn bạn rất nhiều vì đã edit

    Phản hồi

  7. Posted by Shérr Snow on 10.11.2013 at 11:07 chiều

    Hự. Nàng ạ, ta thấy tiếng Pháp trên rất rõ rồi. Nhưng sao tự nhiên lại có 1 câu tiếng Đức vậy @.@? Cái “Ich warte…” đó.

    Phản hồi

  8. Posted by tieudam on 03.07.2015 at 9:39 sáng

    Thật sự mình cũng ko thik văn p Tây lắm có lẽ là do từ lúc bắt đầu đọc tthuyết đã quen với văn phong Trung Hoa nên đã lướt qua truyện này rất nhiều lần. Nhưng đọc văn án và tiết tử của nàng thấy hơi dung dinh hùi. Cảm ơn nàng rất nhìu về những câu chuyện ấm áp ngọt ngào trong nhà nha.

    Phản hồi

  9. Dạo này wordpress hay bị lỗi font chữ khi đọc trên máy tính quá chủ nhà ơi TT

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: