Ái khanh, ngươi cút cho trẫm! (chương 6 7)

Lục

Đông hàn xuân lạnh lặng lẽ đi qua.

Đêm hè, vương phủ Tần Nam.

Mùi máu tươi nhàn nhạt còn thoang thoảng trong không khí sau cơn mưa, trên nền đá đen, xuất hiện một đôi ủng trắng.

Cố Tầm nghe tiếng ngoảnh đầu: “Bệ hạ?! Sao người lại đến đây?”

Hoàng đế mặt không biểu tình: “…”

Cố Tầm mỉm cười: “Nơi này được nước mưa cọ rửa rất sạch sẽ, bệ hạ không cần lo lắng.”

Hoàng đế mặt không biểu tình, chậm rãi bước lên thềm đá: “…”

Cố Tầm nhìn người nào đó đến gần, do dự một chút: “… Chỉ là có một chỗ còn chút máu.”

Hoàng đế nhìn hắn: “Nói.”

Cố Tầm quỳ xuống: “Còn một trắc phi thế tử bỏ chạy, chiều nay vừa mới bắt về vẫn chưa xử trí.”

Giọng hoàng đế lãnh khốc: “Vậy vì sao ngươi do dự.”

Cố Tầm xấu hổ thở dài một hơi: “Vi thần đây chẳng phải là lòng dạ đàn bà hay sao! Ai! Muốn trách thì trách nữ nhân kia làm chi mà cái bụng cứ phải nhiều thêm một thằng nhóc a!”

Hoàng đế sửng sốt: “…”

Cố Tầm vẫn cứ nói: “Ai! Nhưng mà người làm đại sự thì vẫn nên đáng đoạn tắc đoạn, nay vi thần đã suy nghĩ cẩn thận rồi, khẩn cầu bệ hạ hãy cho vi thần một cơ hội để sửa sai, vi thần sẽ tự mình giám trảm tội phụ kia!”

Hoàng đế nhíu mày mất kiên nhẫn: “Ngươi khỏi diễn nữa đi, trẫm tha cho ả ta cũng được, nhưng đứa nhỏ kia sinh ra không thể lại mang danh con cháu của phản thần nữa.”

Cố Tầm cúi đầu: “Dạ, bệ hạ suy nghĩ chu toàn.”

Hoàng đế đột nhiên cười lạnh: “Ngươi đi hỏi ả, có muốn thay hình đổi dạng vào hậu cung trẫm không, không thì cũng đừng trách trẫm không cho ả cơ hội sinh con.”

Cố Tầm nói nhỏ: “Chỉ là cơ hội sinh con thôi a…”

Hoàng đế lãnh khốc chớp mi: “Không thì gì?!”

Cố Tầm mặt chân chó: “Cũng phải, bệ hạ suy nghĩ chu toàn.”

Thất

Giữa hè, Ngự Hoa viên.

Một ao sen hạ, múa lượn trong gió, thân lá đung đưa, đóa đóa e thẹn ướt át, có thể xa ngắm mà không thể đùa bỡn.

Hoàng đế chậm rãi đi tới bên hồ rồi đứng lại: “Lần này ngươi trừ gian có công, trẫm đang cân nhắc điều ngươi đến…”

Cố Tầm cười tủm tỉm: “Điều đến chỗ nào ạ? Đại lý tự khanh? Đại học sĩ Lan Thanh các? Hay là thượng thư bộ Hộ? Tể tướng đương triều?”

Hoàng đế nghiêng đầu cho ai đó một cái nhãn đao: “Lòng tham của ngươi quả không nhỏ!”

Cố Tầm cười tủm tỉm: “Vi thần đây chẳng phải là đang dự đoán những chức vị ấy đều có thể thay người rồi hay sao ạ.”

Hoàng đế hừ lạnh: “Cố Tầm, ngươi thật to gan, dám trộm dò thánh ý!”

Mặt Cố Tầm đầy đau khổ: “Bệ hạ, vi thần không dám.”

Sắc mặt hoàng đế giãn ra đôi chút: “Thị lang bộ Hộ, cái này đã chọc thủng trời rồi!”

Cố Tầm cười hi hi đáp lời: “Oa! Lớn như vậy! Thật ra vi thần cho rằng bệ hạ sẽ ban dưới ngũ phẩm kia, dù sao thăng nhanh như vậy dễ bị người ghen ghét tráng niên sớm thệ cái gì đó mà…”

Hoàng đế uất giận: “Câm miệng, trẫm thấy ngươi là ghét mạng dài quá!”

Cố Tầm che miệng, mắt môi ngậm cười: “Hí hí… Hí hí…”

Hoàng đế phất tay áo xoay người đi: “Hừ!…”

Cố Tầm cười: “Bệ hạ?”

Hoàng đế cũng không quay đầu lại: “Làm cái gì?! Đứng im đó cho trẫm!”

Cố Tầm lấy ra một túi giấy từ trong áo: “Vi thần còn nhớ mang cho người đặc sản Tần Nam nè.”

Hoàng đế hồ nghi, xoay người cúi xuống.

Nhíu mày nhìn Cố Tầm một cái, nhìn thấy trong ánh mắt nụ cười hắn, tựa hồ hàm chứa sự sủng nịch.

Lòng hoàng đế không biết vì sao lại khẽ khàng dao động một phát.

Bèn ra hiệu hắn mở ra nhìn xem.

Túi giấy được giở hết tầng này đến tầng khác, chờ mong trong mắt hoàng đế càng lúc càng đầy, dường như trong lòng phồng lên cái bong bóng, càng lúc càng lớn, cuối cùng “bụp ——” một tiếng, bị chiếc kim nhỏ phũ! Phàng! Chọc! Thủng!

Hoàng đế nhìn cái thứ đồ mọc lông đen thui thùi lùi trong tay Cố Tầm, sắc mặt thoắt cái biến đổi khó coi!

Hoàng đế nghiến răng nghiến lợi: “Cố Tầm —— ”

Cố Tầm cuống quít ném món đồ trong tay đi: “Bệ, bệ hạ, thần cũng đâu có biết cái thứ này hạn sử dụng lại ngắn vậy a! Nó, nó cư nhiên không bỏ thêm chất bảo quản a —— óe —— ”

Bạo bạo long tức giận rồi, bị trêu chọc cho mất mặt như vậy, y thề phải làm Cố Tầm nhìn không thấy thái dương ngày mai! Trước hết đánh cho hắn sáng mai lết không nổi khỏi giường rồi nói.

3 responses to this post.

  1. Posted by Bäng on 15.07.2013 at 6:28 sáng

    Chuong moi nhieu qua. T vat va roi.
    Chuc T tuan moi may man.

    Trả lời

  2. Anh công tới đây chưa lâu mà nắm rõ mọi chuyện trong triều ai trung thần ai gian thần, còn diệt cả nhà vương gia, thông minh thật😦

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: