Ái khanh, ngươi cút cho trẫm! (chương 8 9)

Bát

Hoàng cung, ngự thư phòng.

Người ngồi trên thượng thủ, ngón tay thon dài gõ án thư cộp cộp, tạo nên khí thế “sơn vũ dục lai phong mãn lâu”.

Hoàng đế nhìn ai đó khom người mà đứng: “Hiện tại kinh sợ như vậy là làm cho ai nhìn?! Cái khí thế khẩu chiến quần thần vừa mới nãy trên triều đâu!”

Cố Tầm một khuôn mặt đau khổ: “Bệ hạ, thần sai rồi! Thần cũng đâu biết Quý lão dễ kích động như vậy đâu chứ, nói không lại liền hôn mê a…”

Hoàng đế giận trừng: “Ngươi còn không biết xấu hổ đi nói?!”

Cố Tầm khổ đau khổ đớn: “Thần biết sai rồi, thần cũng là vì khoản tiền ấy mà sốt ruột a, những người liêm khiết thanh thủy chảy xuôi dưới chân kia thì không thành vấn đề, nhưng chẳng lẽ lỗ hổng thuế muối Lưỡng Hoài nọ cũng bắt bộ Hộ ngậm bồ hòn hay sao?!”

Hoàng đế nổi giận quát: “Ngươi là tì hưu sao?! Chỉ nuốt không nôn?! Coi tiền như mạng?!”

Cố Tầm: “Bệ hạ, tiền này dù sao cũng là qua tay thần mà đi, nói không có là không có, thần đau răng!”

Hoàng đế nhíu mày: “Tiền là của quốc khố, mắc mớ gì ngươi đau răng!”

Cố Tầm khổ đớn khổ đau: “Nhưng thần có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế tiền bạc, không tài nào nhìn nổi người ta nuốt tiền đã qua tay mình!”

Hoàng đế mất kiên nhẫn: “Được rồi được rồi, Quý Chiết hôn mê ngươi vẫn chưa hài lòng?! Quanh co lòng vòng tới cùng muốn như thế nào?!”

Cố Tầm lập tức bày ra một khuôn mặt trung trinh quên mình vì người, hào khí tận trời: “Bệ hạ nếu đã dự định phái Hình đại nhân vi hành Lưỡng Hoài, thần cả gan thỉnh cầu cùng đi!”

Hoàng đế mắt lạnh: “Lý do!”

Mặt Cố Tầm nghiêm túc thành thực: “Lần này làm chuyện liên quan tới tiền bạc, thần thân là người Hộ bộ, thứ nhất hiểu về thao tác và hướng chảy của đồng tiền, thứ hai… không phải thần nói chứ, Hình đại nhân là người cương trực hành sự phân minh bản lĩnh, nhưng chung quy là tâm tính thanh niên, cứng quá dễ gãy không biết linh hoạt, làm sao trị nổi những kẻ ruột già đầy não nếp nhăn đầy bụng kia đây!”

Hoàng đế cười nhạt: “Ồ? Còn nữa đâu?”

Cố Tầm nghi hoặc: “Còn nữa? Đó có lẽ chính là một tấm lòng vì nước vì dân thiên sinh của thần, đời này an bài vì Bích Nguyệt vì bệ hạ cúc cung tận tụy chết không chối từ! Ai! Đây có lẽ chính là sứ mệnh mà thần đến nơi đây!”

Hoàng đế tay phải nâng cằm, cười băng lãnh: “Nhưng trẫm lại nghe nói gần đây ngươi đối xử với Hình đại nhân có chút ân cần, vậy cái nguyên nhân thứ ba của ngươi xác định không phải là không đành để người ta dùng thân phạm hiểm nên mới cam nguyện bên nhau chứ?”

Cố Tầm sợ hãi: “Bệ hạ, thần oan uổng a! Bệ hạ! Thần dù có gan lớn như thiên tử, cũng không dám làm ra chuyện phản bội bệ hạ a! Thần từ thân đến tâm đều là người của bệ hạ a!”

Hoàng đế nhíu mày: “Ngươi nói cái quái gì vậy?!”

Cố Tầm nghẹn ngào: “Tuy rằng bệ hạ chỉ cần thân thần không cần tâm thần, nhưng thần trái lại một lòng hướng về bệ hạ, trung với bệ hạ a!”

Hoàng đế nhíu mày: “Câm miệng! Ít làm bộ làm tịch trước mặt trẫm! Lưỡng Hoài ngươi muốn đi thì cứ đi, về phần Hình Thừa Thanh, tốt nhất ngươi nên giữ khoảng cách với hắn, không thì đừng trách trẫm không nhắc nhở ngươi!”

Cửu

Mùa đông, Cố Tầm rốt cục về tới kinh đô, có điều lại bị thương, nằm ở trong xe ngựa mơ mơ màng màng được người đưa về.

Cố phủ, phòng ngủ.

Phòng ngủ tối tăm u ám nồng nặc mùi thuốc đông y, một tia sáng xuyên qua bệ cửa sổ chiếu vào góc phòng, tăng thêm chút ấm áp.

Cố Tầm từ từ chuyển tỉnh: “… Bệ hạ?”

Hoàng đế cúi đầu lại gần: “Ngươi tỉnh?”

Cố Tầm ngọ nguậy ngồi dậy: “Bệ hạ đến đã bao lâu?”

Hoàng đế đặt gối đầu vào phía sau cho người nào đó: “Vừa tới không lâu.”

Cố Tầm cúi đầu, tóc dài mềm mượt buông bên gáy, sườn mặt tái nhợt có vẻ suy yếu: “Thần… làm bệ hạ thất vọng rồi.”

Hoàng đế sửng sốt: “Vì sao nói như vậy? Chẳng phải án muối Lưỡng Hoài các ngươi đã làm rất đẹp đẽ hay sao!”

Thần sắc Cố Tầm trông có vẻ mệt mỏi: “Nhưng thần đã kinh qua sinh tử đại nạn lần này, mà lại không thể cùng Cố công tử đổi trở về.”

Lòng hoàng đế bị một loại tâm tư đã lâu chưa nhớ tới kéo mạnh một phát, sốt ruột: “Thế nào? Lúc ngươi hôn mê, nhìn thấy Tử Thù à?”

Cố Tầm: “Không có ạ.”

Trên mặt hoàng đế nhất thời không còn biểu tình: “… Ừm.”

Cố Tầm vỗ vỗ lên bàn tay ai đó: “Nhưng bệ hạ đừng lo, thần tin rằng Cố công tử cát nhân tự có thiên tướng…”

Hoàng đế phất tay cắt ngang: “Ngươi không cần nói những lời này nữa, dưỡng thương cho tốt là được.”

Hình như đến lúc này Cố Tầm mới nhớ tới thương thế của mình: “Là thần sơ ý, không ngờ tới đám sâu mọt đó bị bức đến đường cùng rồi còn dám mua tay giết người.”

Hoàng đế thản nhiên: “Bọn chúng đã được giao cho Hình bộ xử trí trong khi ngươi hôn mê rồi… Miễn cưỡng xem như ngươi đã… lập một công.”

Cố Tầm cười: “Có thể được bệ hạ khen ngợi, là vinh hạnh của thần.”

Hoàng đế nhìn thấy Cố Tầm cười bình thường đến như thế, bình thường đến độ có thể nói là có chút yếu đuối ôn nhu, lại thêm khuôn mặt thanh nhã tú lệ của hắn, vô cùng dễ nhìn —— nhưng cũng vạn phần mất tự nhiên. Hoàng đế giải thích nó là vì: nụ cười thế này đặt ở trên người một kẻ như Cố Tầm mới là không bình thường.

Không, nên nói là Cố Tầm hôm nay cả người đều có chút không bình thường, cư nhiên không có chọc y nổi giận, cư nhiên không có lên mặt ra vẻ ta đây… Quả nhiên là trọng thương một hồi cho nên tổn thương đến nguyên khí để tác quái rồi chăng?

Thần sắc hoàng đế vẫn thản nhiên như cũ: “Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt, trẫm về cung trước đã.”

Cố Tầm nghe lời gật đầu: “Dạ.”

Hoàng đế đang định bước đi, bỗng dưng cảm thấy ống tay áo bị giật khẽ một phát: “Làm cái gì?”

Cố Tầm: “Bệ hạ, phải chăng ngài quên cho thần cái gì đó?”

Hoàng đế nghi hoặc: “Cái gì?”

Cố Tầm một khuôn mặt nghiêm túc: “Thuốc mỡ a! Chính là cái loại hễ bôi lên một cái là vết sẹo lập tức biến mất da thịt nõn nà trong truyền thuyết đó!”

Hoàng đế nhíu mày: “Vì sao trẫm phải cho ngươi loại đồ đó?!”

Cố Tầm vẫn đầy mặt nghiêm túc: “Chắc không phải bệ hạ không biết eo thần bị người ta chọc cho một cái lỗ rất sâu đấy chứ?! Là sẽ để lại sẹo đó! Sau này lên giường để bệ hạ nhìn thấy làm hỏng hết tâm tình thì thế nào cho phải?! Thần đây là suy nghĩ cho hạnh phúc của người và Cố công tử a —— óe —— bệ hạ bớt giận, thần là thương binh a —— ”

Hoàng đế nghiến răng nghiến lợi gân giăng kín trán, tóm lấy cổ người nào đó: “Quả nhiên ngươi vẫn là thiếu đánh!”

* thượng thủ: là một loại phương vị của lễ nghi, vị trí ngồi đầu

5 responses to this post.

  1. Posted by Bäng on 16.07.2013 at 6:22 sáng

    Chuong moi a. Voi toc do nay ngay 20 da xong chua ta?
    Chuc T ngay moi vui ve.

    Trả lời

  2. Posted by MeGumi on 22.06.2014 at 1:16 chiều

    thần là thương binh cơ đấy :)))))

    Trả lời

  3. Bị thương “nặng” thế mà còn chọc giận hoàng đế, ko sợ ảnh “ban” thêm vài vết thương à😀

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: