Ái khanh, ngươi cút cho trẫm! (chương 19)

Thập cửu

Cuối mùa thu một năm sau đó.

Ân khoa kết thúc, hoàng đế lại đãi Quỳnh Lâm yến trong cung.

Trong buổi tiệc, hoàng đế đột nhiên có hưng trí, ở ngay trước mặt chúng thần hỏi các “thiên tử môn sinh” là muốn chức vị gì.

Đương nhiên, chức vị không phải cứ nói ra thì có thể cho. Cuối cùng vẫn do hoàng đế quyết định.

Trạng nguyên, bảng nhãn, đều là người thông minh, nói ra chức vị phù hợp bổn phận.

Nhưng đến lượt thám hoa, liền cho ra một đáp án kinh hãi.

Thám hoa lang Tạ Nhan cười híp mắt khom mình hành lễ: “Bệ hạ, chức vị mà học trò muốn là… thừa tướng.”

Ngữ kinh tứ tọa, nhất thời xôn xao!

Tạ Duy Tạ đại nhân đi tới, lôi Tạ Nhan quỳ xuống cầu tình, nói lão phu giáo dục vô phương, khuyển tử vô lễ, thỉnh cầu bệ hạ niệm tình nương tay.

Hoàng đế vẫy vẫy tay bảo đứng lên, hiếm thấy y không có lạnh mặt đi: “Nếu đã là con trai thái phó, nghe thử xem ngươi có lý do gì cũng không sao.”

Tạ Nhan tiến lên một bước, đuôi mày khóe mắt đều là căm giận: “Ai! Nói đến cũng tại cái dung mạo này của học trò gây họa, lớn lên thái quá phong lưu phóng khoáng nhân tài tuấn kiệt ngọc thụ lâm phong chim sa cá lặn bế nguyệt tu hoa thiên sinh lệ chất khó lòng bỏ qua! Không đâu đi ở trên đường cũng sẽ bị rất nhiều cường hào ác bá hoàn khố đệ tử trêu ghẹo, càng khỏi nói hồi học trò trên đường khảo thí từ quê đến kinh thành, cũng gặp phải vô số quấy rối từ quan viên dâm ô từ lớn tới bé. Những sự việc như thế thường khiến học trò tu phẫn bẽ mặt, đã thề phải làm được thừa tướng, vị cực nhân thần, để khỏi phải chịu những khi nhục ấy!”

Tạ thái phó không kềm được giận mắng: “Vô liêm sỉ! Những lời xằng bậy này cũng dám nói trước mặt bệ hạ?! Cha ngươi là thái phó, có ai có thể thật sự làm gì được ngươi?!”

Hoàng đế phất tay ngăn lại sự bạo động của thái phó, vẫy tay với thám hoa lang: “Ngươi đến gần đây.”

Tạ Nhan tuân chỉ đi tới phía dưới bậc Vân giai, bấy giờ hoàng đế mới nhìn rõ dung mạo thám hoa lang, nhất thời cũng là có chút sững sờ.

Rực rỡ động nhân, xinh đẹp vô song.

Có điều…

Hoàng đế nhíu mày nhìn thái phó, thập phần hồ nghi: “Tạ khanh, khanh xác định đây không là thiên kim nhà mình giả nam trang nhiễu loạn trật tự ân khoa?!”

Không sai.

Khuôn mặt Tạ Nhan xinh đẹp quá mức, anh khí không đủ, thật sự là nam sinh nữ tướng một cách tréo ngoe, điển hình cho trống mái khó phân.

Tạ Nhan khom mình hành lễ: “Bệ hạ, ngài ghét bỏ tướng mạo học trò thì cũng đành, hà tất lấy lão phụ ra trêu đùa.”

Hoàng đế quả thực hơi buồn cười, y cũng không biết vì sao khi nhìn thấy tên gia hỏa thiếu đánh như thế có một khuôn mặt đau thương như thế thì sẽ buồn cười như thế, nhưng vẫn cố gắng duy trì thần sắc đạm mạc: “Ngươi muốn chức thừa tướng, đúng là đứng trên vạn người thật, nhưng ngươi có từng nghĩ tới, mặc dù là thừa tướng đứng trên vạn người, nhưng cũng vẫn đứng dưới một người là trẫm?”

Tạ Nhan ngẩng đầu nhìn hoàng đế, bỗng nhiên trên khuôn mặt nở nụ cười ẩn ý khó hiểu, thức thời mà sửa lại ý lúc trước: “Kỳ thực chức thừa tướng cũng chỉ là học trò mơ mộng mà thôi, cái mà học trò thật sự muốn chẳng qua là nhàn chức dưỡng thân.”

Hoàng đế nghe vậy hừ lạnh: “Ngươi đây là đang đòi trẫm nhàn chức mỹ soa?! Hừ! Lá gan không nhỏ!”

Tạ Nhan cười tủm tỉm: “Vậy bệ hạ cần học trò làm chức vị nào? Bệ hạ cứ việc an bài, học trò nguyện vì bệ hạ cúc cung tận tụy, chết không chối từ, làm một đại hiền thần muôn đời lưu danh sử sách…”

Hoàng đế cười nhạt: “Ngươi nhưng cũng thật dám ba hoa —— ”

Nhưng mà lời còn chưa dứt, thần sắc trên mặt liền trở nên quái dị, như là đột nhiên chết điếng vậy.

Cố Tầm: “Học trò không muốn hoàn thành đại sự, nhàn chức dưỡng thân là tốt rồi.”

Hoàng đế: “Ngươi đây là đang đòi trẫm nhàn chức mỹ soa?! Hừ! Mơ đẹp thật đấy!”

Cố Tầm: “Vậy bệ hạ cần học trò làm chức vị nào? Bệ hạ cứ việc an bài, học trò… ợ… nguyện vì bệ hạ cúc cung tận tụy, chết không chối từ… ợ… làm một đại hiền thần… ợ… thật xấu hổ bắt đầu ợ… muôn đời lưu danh sử sách…”

Hai mắt hoàng đế bỗng nhiên mở to, nhìn chằm chằm người đang đứng dưới chân mà không thể tin nổi, tất cả cảm xúc đều đang loạn tùng phèo trong đầu y.

Ý nghĩ duy nhất chính là: Đây, là, sự, thật, sao? !

* ngữ kinh tứ tọa: lời làm tất cả mọi người xung quanh phải kinh sợ

* vị cực nhân thần: đứng đầu quan và dân

4 responses to this post.

  1. Tô Nhan! Tác giả quả nhiên thiếu ăn đập mờ. Em có nên huyễn tưởng rằng anh nhà dùng hơn 1 năm để thi đỗ Thám Hoa đặng quang minh chính đại về bên hoàng đế thân ái không?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: