Ái khanh, ngươi cút cho trẫm! (chương 20 21)

Nhị thập

Đây đương nhiên là sự thật rồi.

Ngoại trừ gia hỏa to gan lớn mật ấy, đâu có ai dám khoa trương làm màu, cười đùa cợt nhả trước mặt hoàng đế như vậy.

Chẳng qua là hơn một năm trước, hắn cũng không có trở lại cơ thể cũ, mà kỳ quái khó hiểu thay, sau khi tỉnh lại biến thành con trai út Tạ gia.

Tạ Nhan xưa nay gàn bướng, ở quê nhà Thường Châu, không thân cận với ai.

Hơn một năm trước cường đoạt mỹ nữ không được, bị tình lang của mỹ nữ nện thương đầu.

Sau khi tỉnh lại bỗng dưng hăng hái khổ học cứ như là đã thông suốt vậy, quả thực khiến người chắt lưỡi.

Ban đêm, tẩm cung hoàng đế.

Nến đã cháy tới gốc, lại phụt tắt một trản đèn. Nhưng vì đèn cầy quá nhiều, tạm thời che không hết hình ảnh hai người đang ngồi đối diện.

Hoàng đế chớp mi nhìn người nào đó: “Cho nên nói, ngươi phàm đã có thể đột nhiên trở thành Tạ Nhan, hôm nào đó sẽ lại có thể không dưng chạy đến cơ thể người khác?”

Tạ Nhan nghiêm túc gật đầu bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Trên lý thuyết, là như vậy.”

Hoàng đế rít gào: “Như vậy sao được?! Ngươi lại không nói một tiếng chạy mất, ngươi bảo trẫm… bộ Hộ làm sao giờ!”

Tạ Nhan mặt mày hớn hở: “Ta quan trọng đến vậy sao?”

Hoàng đế cự nự nhíu mày: “Miễn cưỡng cũng coi như là người… tài mà trẫm cần.”

Tạ Nhan sờ sờ cằm: “Vậy ta nên nghĩ cho kĩ, nơi nào có thầy bà nổi tiếng…”

Hoàng đế giống như bắt được chủ đề: “Ngày mai ngươi cùng trẫm đi Úc sơn tìm Khổ Độ đại sư đi.”

Tạ Nhan: “Đó là người ra sao?”

Hoàng đế không hảo khí liếc người nào đó: “Là quốc sư.”

Tạ Nhan há to miệng: “Oa! Bệ hạ! Bích Nguyệt chúng ta vậy mà cũng có loại sinh vật như quốc sư cơ à?! Vì sao trước nay chưa từng nghe qua?!”

Hoàng đế trừng mắt: “Ngươi cho rằng danh hiệu quốc sư là để khoe khoang sao?! Phụ hoàng phong khi còn tại vị.”

Tạ Nhan đầy mặt hiếu kỳ: “Quốc sư nọ pháp lực cao chứ?”

Hoàng đế tức nghẹn: “Cả đời ông ta chỉ làm một việc —— cầu phúc cho thiên hạ.”

Mặt Tạ Nhan cứng đờ: “Vậy chẳng phải chính là một hòa thượng bình thường?”

Hoàng đế cau mày: “Nói chung vẫn là… sẽ có chút bất đồng.”

Có một số việc hoàng đế chưa từng nói ra. Ban đầu khi Tử Thù đi, hoàng đế liền đến bái phỏng Khổ Độ, đáp án nhận được là, thời cơ đến tự nhiên sẽ trở về, cái khác không nhiều lời. Đến khi Cố Tầm đi, hoàng đế lại đi tìm Khổ Độ lần nữa, đáp án nhận được là, trở về nơi hắn nên trở về, cái khác không nhiều lời. Khổ Độ chính là một người nhìn như bình thường nhưng lại có chút gì đó huyền bí bên trong. Ông ta chỉ nói, mà không làm, những chuyện như luyện đơn làm phép gì gì đó, căn bản là không có chút gì dính dáng với ông ta. Cho nên trong suy nghĩ của mọi người, gọi ông ta là hòa thượng còn sát với thực tế hơn.

Nhị thập nhất

Nhưng mà hừng đông hôm sau, Úc sơn bên kia liền phái tới tăng nhân.

Sáng tinh mơ, Tạ phủ.

Hoàng đế không để ý ánh mắt kinh sợ của người Tạ gia, cứ thế xông vào phòng người nào đó, xốc lên màn giường người nào đó: “Dậy đi!”

Tạ Nhan mơ mơ màng màng: “Ưm… Ngủ tiếp một chút…”

Hoàng đế xách người nào đó lên một cách thô lỗ: “Tạ Nhan, trẫm lệnh ngươi dậy!”

Tạ Nhan mơ mơ màng màng: “A… Là bệ hạ a…”

Tiếp đó, cảm giác lạnh lẽo dán lên lồng ngực, hoàng đế sát tới gần với khí thế bức người. Tạ Nhan chung quy tỉnh táo được chút chút.

Tạ Nhan chống đỡ: “Bệ, bệ hạ bớt giận a, người có giận cũng không nên làm ra chuyện đồi phong bại tục giữa ban ngày ban mặt a!”

Hoàng đế cắn răng: “Câm miệng! Trợn to mắt ngươi nhìn cho kĩ đây!”

Tạ Nhan vuốt mảnh ngọc thạch trắng trong không tì vết rồi lại điêu khắc quỷ dị trước ngực: “Đây là cái gì?”

Sắc mặt hoàng đế hơi giãn: “Tỏa Hồn. Đại sư sai người đưa tới.”

Tạ Nhan: “Sáng sớm hôm nay?”

Hoàng đế gật đầu.

Tạ Nhan lập tức trở nên vô cùng hưng phấn, kích động cầm lấy vạt áo hoàng đế: “Vậy ra thật sự có chút bản lĩnh a! Ngay cả chuyện này cũng có thể tính chuẩn?! Thần thánh như vậy ta nhất định phải đi xem đi xem! Không chừng người ta còn có thể di hồn đại pháp cái gì đó, ta đây liền có thể về lại cơ thể cũ!”

Hoàng đế nghe vậy lập tức sắc mặt băng lãnh: “Ngươi đừng hòng!”

Tạ Nhan vẫn hưng phấn: “Đừng a! Thân thể ban đầu của ta tốt hơn cái hiện tại nhiều, cái này dương khí không đủ, ta thật sự là sắp nản đến chết mất!”

Hoàng đế dị thường phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi: “Trẫm nói ngươi, đừng, hòng!”

Tạ Nhan: “Nhưng mà…”

Hoàng đế quả thật giận cực kỳ, rít gào vào mặt Tạ Nhan trông hệt như một con rồng biết phun lửa: “Ngươi nghe cho trẫm! Ngươi đời này sống là người của trẫm chết là quỷ của trẫm! Vô luận như thế nào cũng chạy không có thoát! Nơi nào cũng không cho đi! Mạng dài được bao nhiêu ở ngay bên trẫm bấy nhiêu! Trừ phi hoàng thổ bạch cốt, không thì ngươi chắp cánh cũng đừng mơ chạy ra được!”

Yên tĩnh có một hồi.

Hoàng đế nói xong những lời này rồi mới nghe ra rốt cuộc mình đã rít gào những gì! Chỉ chốc lát sau nhìn thấy biểu tình ngây sững của Tạ Nhan, khuôn mặt tuấn tú của hoàng đế không thể khống chế nổi sự tăng nhiệt độ, mây đỏ từ chân cổ tràn lên đến đỉnh đầu. Vậy là đã lỡ đâm lao thôi thì theo lao luôn, gân cái cổ lên, vẻ mặt kiêu căng: “Không sai, trẫm thích ngươi đó, rồi sao?!”

Tạ Nhan cắn cắn môi, trông như vừa mới tỉnh lại sau cơn chấn kinh, biểu tình khó xử: “Nghĩ không ra bệ hạ người… lại thích kiểu trống mái khó phân như Tạ Nhan…”

Hoàng đế mở to mắt, sốt ruột: “Không phải! Trẫm làm sao có thể thích cái bộ dạng nam không nam nữ không nữ hiện tại này của ngươi!”

Tạ Nhan thần sắc ai oán, trong mắt toàn nỗi kinh hoàng: “Thì ra diện mạo của ta bây giờ bệ hạ cũng ghét đến vậy…”

Thế là, bạo bạo long mặc dù ở phương diện luyến ái EQ hơi thấp một chút, nhưng cũng ý thức được mình lại bị kỹ thuật diễn xuất khoa trương làm màu của người nào đó trêu chọc nữa rồi.

Hoàng đế trợn mắt trừng trừng, khí nóng tận trời: “Ngươi cái người này! Trêu chọc trẫm vui lắm sao?!!”

Tạ Nhan lập tức khôi phục lại điệu cười hì hì xưa nay: “Đương nhiên không phải, chỉ là lần đầu tiên trong đời ta được người khác bày tỏ, tâm trạng kích động, khó tránh khỏi bệnh cũ tái phát ấy mà.”

Hoàng đế thở phì phì.

Tạ Nhan cười cười, chầm chậm nghiêng người đến phía trước, dang hai tay, từ từ ôm lấy hoàng đế.

Cho đến khi hương thược dược thoang thoảng quanh quẩn ở chóp mũi, hoàng đế mới chắc chắn không phải mình đang nằm mơ. Thế là cũng nâng tay ôm lấy người trước mắt.

“Sau này không được bỏ trẫm đi nữa đó.”

“Ưm…” Hồi lâu, giọng nói thiếu đánh vang lên: “Chuyện đó thì hơi khó.”

Toàn văn hoàn

.

TDT: Quà kỉ niệm + khuyến mãi mùa hè đã tặng xong, chúc mọi người đọc vui vẻ và tìm thấy những giây phút thư giãn từ câu chuyện. (ღ˘⌣˘ღ)

Tác giả thiếu đánh viết ra nhân vật thiếu đánh và được kể lại bởi giọng văn không biết có thiếu đánh? (▰˘◡˘▰)

35 responses to this post.

  1. *tóm cổ tác giả*

    *đánh đánh đánh*

    Sao em thấy nó cứ thiếu thiếu sao đó, hix, cảm giác chưa đập được thằng cha kia chưa hả ấy

    Trả lời

  2. Cảm ơn Tiểu Diệp Thảo, bộ này rất hay… đọc ko biết chán là gì :)))

    Trả lời

  3. yêu chết được nga
    đa tạ nàng~

    Trả lời

  4. Bo nay hai qua! ^^~ Doc toi chuong cuoi ma cuoi ko khep mieng duoc. Tieu Vien that de thuong. :3

    Trả lời

  5. dễ thương quá,cám ơn bạn đã edit truyện nha

    Trả lời

  6. Posted by Băng on 08.08.2013 at 4:45 chiều

    Đã hoàn rồi a, B quá muộn màng. Tiểu Thảo vất vả rồi.
    Tác giả thiếu đánh viết ra nhân vật thiếu đánh và được kể lại bởi giọng văn thiếu đánh là rất thành công rồi a. Dù có thiếu đánh B cũng ko nỡ đánh, thương còn ko hết nữa là….
    Chúc Thảo buổi tối vui vẻ.

    Trả lời

    • Hi hi, là không biết kể lại như vậy có đủ đô hay chưa, sợ còn “chỉn chu” quá chưa làm bộc lộ hết cái level cà lơ phất phơ của ảnh (đến giờ vẫn chưa biết tên gì, cái chị tác giả này!)
      Chúc Băng đọc truyện cười thiệt nhiều! ^o^

      Trả lời

  7. Posted by Bang on 14.08.2013 at 6:50 sáng

    That Tich khong mua? Co le la vi, ho van chua gap nhau chang! B bi benh roi. Chuc Thao ngay moi vui ve.

    Trả lời

  8. Posted by Bang on 14.08.2013 at 11:19 chiều

    “That Tich khong mua” hinh nhu noi ve 1 co gai yeu 1 mot nguoi nhung ko duoc o gan nguoi do fai ko T? Ngai qua, truyen nay vua la ngon tinh, vua BE nen B chi doc tom tat thoi. (¤_¤) Chuc Thao ngu ngon.

    Trả lời

    • Ngày chưa mê hẳn đam mỹ thì đây là một trong số ngôn tình tâm đắc của T đó, giờ vẫn vậy. Cái kết kiểu như Trái tim mùa thu, SE not BE.
      Một câu chuyện khiến người ta phải nhớ mãi…
      Chúc B ngủ ngon!

      Trả lời

  9. Posted by Bang on 17.08.2013 at 7:53 sáng

    Chuc Thao cuoi tuan nhieu may man.

    Trả lời

  10. Posted by Băng on 19.08.2013 at 8:38 sáng

    Chúc Thảo tuần mới tốt lành….

    Trả lời

  11. Posted by Băng on 24.08.2013 at 8:04 sáng

    Chúc Thảo cuối tuần thật nhiều sức khỏe, để chống chọi với cái thời tiết tháng bảy mưa ngâu thất thường này nhé (^_^).

    Trả lời

  12. Posted by Băng on 26.08.2013 at 9:09 sáng

    Sinh nhật Thảo? 2 ngày cuối tuần B đến 1 nơi, mạng ko có wifi cũng ko, 3G thì chập chờn, làm bỏ lỡ ngày tốt rồi. Tiếc thật!
    Thôi thì chọn ngày ko bằng gặp ngày (dù đã trễ) B chúc Thảo tuổi mới nhiều niềm vui, may mắn và thành công trong cuộc sống nhé!

    Trả lời

  13. Posted by fanshang on 29.08.2013 at 9:24 chiều

    Dễ đập thiệt! :)) ta cười ngu trước màn hình cả buổi! Cảm ơn nàng Diệp nha! ^_^ Iu quớ!!!

    Trả lời

  14. Posted by Bang on 30.08.2013 at 5:20 sáng

    Chuc Thao ngay moi that nhieu may man.

    Trả lời

  15. Posted by Bang on 30.08.2013 at 10:57 chiều

    Chuc Thao ngu ngon, that nhieu mong dep nhe!

    Trả lời

  16. Posted by kunsdtret on 22.09.2013 at 1:58 chiều

    that muon phang cho pan Ta m0t tran

    Trả lời

  17. Posted by Non on 24.02.2014 at 7:32 chiều

    Câu cuối quả nhiên lại là vẻ thiếu đánh 😀

    Trả lời

  18. “trẫm thích ngươi đấy, thì sao?!”
    Em đi chết T T

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: